Dưới ánh mắt trợn tròn của Mục Phàm, Nữu Nữu vẫy đuôi nịnh nọt sán lại gần Tròn Tròn. Tình huống này nhìn kiểu gì cũng là đang lấy lòng.
“Này này... Nữu Nữu cứ thế mà phục tùng rồi?” Hắn quay đầu không dám tin nhìn Tô Ngọc, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? “Bằng không cậu còn muốn thế nào nữa?” Ngô Quốc Hoa ghét bỏ nhìn hắn.
“Ngao ngao.” Không đ.á.n.h thì anh về đây. Nói xong Tròn Tròn quay người đi về phía Tô Ngọc, Nữu Nữu lon ton chạy theo sau.
Tô Ngọc xoa đầu Tròn Tròn: “Làm tốt lắm.”
“Ngao ngao.” Tròn Tròn vui vẻ vẫy đuôi, đôi mắt đen láy lấp lánh nhìn Tô Ngọc.
“Ngao?” Nữu Nữu nghiêng đầu, nhìn Tròn Tròn rồi lại nhìn Tô Ngọc, sau đó cũng chìa đầu mình ra.
Tô Ngọc nhìn Nữu Nữu nhỏ hơn Tròn Tròn nửa cái đầu, cũng đưa tay xoa đầu nó. Hình thể như Nữu Nữu đã tính là lớn trong loài gấu trúc rồi, tiếc là đứng trước mặt Tròn Tròn thì chẳng là gì.
Mắt Nữu Nữu sáng lên, cái đuôi ngắn ngủn phía sau vẫy vẫy vui sướng. Người này vuốt ve thật thoải mái.
“Đi thôi Nữu Nữu, cùng bọn tao về nhà.” Tô Ngọc lại bế hai tiểu gia hỏa dưới chân lên.
Tiểu Nặc Nặc chọc chọc ngón tay vào cái này rồi lại chọc vào cái kia, toàn là mềm mại, trên mặt nở nụ cười rạng rỡ.
Thấy Tô Ngọc ôm Tiểu Thổ và Bạch Vũ lên, bé cũng vươn tay mập mạp ôm lấy Kim Vũ đứng bên cạnh cô.
Giải quyết xong chuyện của Nữu Nữu, Tô Ngọc dẫn chúng về nhà.
“Thế là xong rồi à? Nữu Nữu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5244029/chuong-160.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.