“Chị Tô Ngọc!” Mấy đứa trẻ bám trên người Tướng Quân nhìn thấy Tô Ngọc đều vui vẻ chào hỏi.
“Ừ, chơi vui nhé!” Tô Ngọc cười híp mắt nói. “Nào Tướng Quân, đưa tao qua bên kia.” Cô chỉ tay về phía đối diện.
“Xè xè ~” Tướng Quân gật đầu, cái đuôi to khỏe cuốn lấy eo Tô Ngọc, đưa cô sang bờ bên kia.
“Cảm ơn nhé!” Tô Ngọc vẫy tay rồi đi về phía Mục Khải Nguyệt.
Trong chốc lát đó, Hoắc Vũ đã bị Bạch Nhị hất xuống đất không biết bao nhiêu lần. Hắn lại nằm dài trên bãi cỏ xanh, ánh mắt trống rỗng nhìn trời, trong lòng khóc ròng thành sông. Bạch Nhị tên này chắc chắn là cố ý.
Bạch Nhị từ trên cao nhìn xuống Hoắc Vũ, miệng ngựa toác ra để lộ hàm răng trắng bóng. Hừ hừ, đáng đời.
Nhìn thấy nụ cười chế nhạo to đùng của Bạch Nhị, Hoắc Vũ bật dậy: “Lại nào, ông đây không tin không trị được mi!” Nói xong nghiến răng ken két.
“Alo, viện trưởng Ngô, mọi người đến rồi ạ? Vâng, cháu ra ngay đây.” Cúp điện thoại, Tô Ngọc bế Tráng Tráng và Cuồn Cuộn đưa cho Mục Khải Nguyệt, thấy chúng không yên phận lại bắt đầu ngọ nguậy, cô ấn nhẹ vào mũi chúng: “Ngoan ngoãn không được lộn xộn, kẻo lát nữa ngã đau đấy.”
“Ngao ngao.” Tráng Tráng giơ móng vuốt nhỏ nhìn Tô Ngọc, muốn cô ôm một cái.
Mục Khải Nguyệt quay mặt Tráng Tráng lại, phồng má nhìn nó: “Lại không ngoan.”
Tráng Tráng cứng đờ người, ủ rũ nằm trong lòng Mục Khải Nguyệt, chổng m.ô.n.g về phía hắn.
Tô Ngọc buồn cười trong lòng. Tên này từ lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5244028/chuong-159.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.