“Ủa, Báo ca làm sao vậy?” Mục Tri Lăng chú ý tới bộ dạng ủ rũ của Báo ca liền hỏi, nhìn thấy vết thương ở chân sau nó thì sắc mặt trầm xuống. “Sao lại bị thương?”
Nhắc đến chuyện này, nhóm Lý Tiểu Huyên lập tức tức giận: “Ông Mục ông không biết đâu, có hai tên phóng viên bỉ ổi chạy vào rừng rậm, bọn họ trộm gấu con bị phát hiện, sau đó bị hai con gấu lớn đuổi g.i.ế.c. Báo ca đi ngang qua cứu hai tên khốn đó nên mới bị thương đấy ạ.”
“Nực cười! Sao lại có người đi vào đó, bên ngoài chẳng phải đã treo biển cảnh báo rồi sao? Bọn họ mù hay không biết chữ hả! Thế mà còn dám săn trộm, đúng là ăn gan hùm mật gấu. Báo ca việc gì phải cứu bọn họ, để bọn họ bị c.ắ.n c.h.ế.t quách đi.” Mục Tri Lăng bênh vực người mình. Tô Ngọc là cháu dâu ông thừa nhận, mà Báo ca là của Tô Ngọc, nghe tin nó bị hại ông lập tức không vui.
“Thì thế ạ! Nhưng cũng may hai tên đó bị bắt rồi, hiện tại đang bị treo trong rừng rậm đấy! Ông Mục đừng giận, Ngọc Ngọc nhà chúng cháu đâu dễ bắt nạt, hai tên đó không chỉ bị treo lên mà phía dưới toàn là rắn độc với trăn, giờ chắc đang khóc lóc t.h.ả.m thiết lắm!” Lý Tiểu Huyên khua tay múa chân kể lại cho Mục Tri Lăng nghe.
“Nhưng hai tên đó quá đáng ghét, còn dám uy h.i.ế.p bọn cháu bảo nếu không thả bọn hắn xuống thì sẽ cho bọn cháu ăn không hết thì gói đem về. Hừ hừ, bọn cháu cứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5243927/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.