Tô Ngọc hơi ngượng ngùng, vội vàng gỡ bàn tay hư hỏng của Mục Khải Nguyệt đang làm loạn trên người mình ra. Cô xoay người lại, áp vào người hắn, vẻ mặt giả vờ hung dữ nhéo khuôn mặt tuấn tú của hắn.
“Cư nhiên dám cù lét em, nói xem lấy gan ở đâu ra hả?”
Mục Khải Nguyệt chu môi, đôi mắt long lanh nhìn cô chằm chằm, không chút do dự đáp: “Ngọc Ngọc cho đó...”
Tô Ngọc phì cười: “Nói bậy, em đâu có.”
“Rõ ràng là có mà.”
Hai người như đôi trẻ con thi nhau tranh luận, lát sau lại cười nói vui vẻ. Tiếng cười đùa khiến lũ cá trong hồ cũng phải ngước nhìn, nhả bong bóng trong nước như hòa chung niềm vui sướng ấy.
Mặt nước hồ sen bỗng nhiên xao động mạnh. Nhìn trận thế lớn như vậy, không cần nói cũng biết là Tướng Quân xuất hiện.
“Xè xè...” Thân rắn màu vàng kim khổng lồ trồi lên khỏi mặt nước. Những dòng nước trôi tuột theo lớp vảy trên người Tướng Quân chảy xuống, nhìn vô cùng hùng vĩ.
“Tướng Quân!” Tô Ngọc dựa vào lan can vẫy tay gọi nó.
“Xè xè ~” Tướng Quân chậm rãi bơi đến bên cạnh Tô Ngọc, cái đầu to lớn cọ cọ vào lòng cô.
Bàn tay nhỏ nhắn của Tô Ngọc vuốt ve lớp vảy lạnh lẽo trên đầu Tướng Quân. Cảm giác mát lạnh này làm dịu đi không ít hơi nóng bốc lên từ màn thân mật vừa rồi với Mục Khải Nguyệt.
Mục Khải Nguyệt cũng không nhịn được đưa tay sờ lớp vảy mát lạnh của Tướng Quân. Thời tiết hiện tại đã nóng lên nhiều, dựa vào nó thật sự rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5243928/chuong-119.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.