"Vợ ơi, anh không chạy loạn đâu, hơn nữa chỗ này cách các em cũng không xa mà. Anh mà có chuyện gì kêu một tiếng là các em biết ngay. Các em đều không chơi với anh." Nói đoạn sau nó còn tủi thân cọ cọ vào chân Tiểu Tinh Nhi.
Tiểu Tinh Nhi quất cho nó một cái đuôi: "Mày còn dám tủi thân à? Không thấy mọi người đều đang cho ấu thú ăn sao, mới có một lúc mà mày đã không thấy tăm hơi đâu, không biết bên ngoài rất nguy hiểm à! Đã nói với mày bao nhiêu lần rồi, cái đồ ngốc nghếch này chỉ biết chơi thôi."
"Gâu, vợ ơi anh sai rồi, đừng đ.á.n.h nữa được không, ch.ó đau lắm a." Tiểu Nguyệt Nha bị quất một cái đuôi, lập tức cuộn tròn lại ăn vạ lăn lộn trên mặt đất xin tha với Tiểu Tinh Nhi.
"Cái đồ ngu xuẩn này, ngày nào đó bị bán cũng không biết." Tiểu Tinh Nhi cũng bất lực, chính mình bị tên này nuôi lớn mà không bị lệch lạc thật đúng là nhờ vào dòng m.á.u sói mạnh mẽ trong xương cốt.
"Đi về." Thật là bó tay với nó.
"Vợ ơi anh vừa bị ngã đau lắm, giờ đi không nổi." Tiểu Nguyệt Nha tiếp tục vô lại.
Tiểu Tinh Nhi vừa định xoay người thì khựng lại, nheo mắt thú nhìn nó. Tiểu Nguyệt Nha bị nhìn đến chột dạ, u oán bò dậy: "Vợ à, em lẽ ra phải an ủi anh chút chứ, chẳng đáng yêu như hồi bé tí nào, hồi bé anh giả vờ ngã em còn an ủi anh cơ mà."
"Hừ, đừng có nhắc đến lịch sử đen tối đó với tao, thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5229552/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.