Tô Ngọc dùng hai tay luồn dưới nách chân trước của Tiểu Nhu Mễ, nâng nó lên và hôn một cái lên cái đầu nhỏ lông xù: "Tiểu Nhu Mễ cũng tới rồi."
"Meo meo meo ~" Tiểu Nhu Mễ kêu meo meo, đệm thịt hoa mai mềm mại đặt trên tay Tô Ngọc, đôi mắt to màu tím xinh đẹp nhìn Tô Ngọc đầy quyến luyến, cái đuôi đung đưa qua lại.
Mấy chú ngựa con vì Tiểu Nguyệt Nha tránh ra nên tò mò nhìn Tiểu Nhu Mễ, thò đầu lại gần ngửi ngửi con mèo nhỏ trên tay Tô Ngọc.
"Hắt xì ~" Bị lông của Tiểu Nhu Mễ chọc vào mũi gây ngứa, ngựa con không nhịn được hắt hơi một cái thật to. Tô Ngọc phản ứng không kịp, cứ thế giơ Tiểu Nhu Mễ hứng trọn cú hắt hơi, cũng may là vì Tiểu Nhu Mễ chắn trước mặt cô nên...
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Meo meo meo ~" Bộ lông xinh đẹp sạch sẽ của Tiểu Nhu Mễ! Đồ xấu xa, các người đền đi! Tiểu Nhu Mễ xù lông rít lên ch.ói tai, thoát khỏi tay Tô Ngọc, xoay người nhảy lên mặt hai con ngựa, giơ hai móng vuốt cào xuống.
"Hí... Hí..." Bị Tiểu Nhu Mễ mỗi đứa cào cho một phát, hai chú ngựa con đau đớn bắt đầu nhảy loạn xạ.
Khóe miệng Tô Ngọc giật giật, cạn lời nhìn Tiểu Nhu Mễ vẫn đang tức giận nhe răng với hai chú ngựa con. Chẳng lẽ phương pháp giáo d.ụ.c của cô có vấn đề gì sao? Tại sao tiểu gia hỏa này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5237942/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.