"Cái gì? Còn có cả sói và báo? Đều do một cô gái nuôi á? Ngoan ngoãn, cô gái này chắc chắn là sư t.ử Hà Đông rồi, bằng không sao lại nuôi mấy thứ này." Cố Hiên nghe xong liền kinh hô.
Người nhân viên già quả thực muốn khóc, thiếu gia ơi, cậu chú ý sai trọng điểm rồi.
"Về á? Tôi mới không về đâu, mấy con thú hiếm thấy to lớn như vậy, không xem sao được." Hoắc Vũ nóng lòng muốn thử, hắn rất muốn đi lên sờ thử xem sao.
"Gâu gâu..." Chào các đằng ấy, các đằng ấy tới chơi với Tiểu Nguyệt Nha à? Tiểu Nguyệt Nha thử giao lưu với bốn con ngựa.
Bốn con ngựa dù sao cũng đã được huấn luyện đặc biệt, cho dù không còn dã tính hoang dã, nhưng tốt xấu gì cũng là ngựa xuất sắc của trại, thấy Tiểu Nguyệt Nha không phát ra hơi thở nguy hiểm, chúng nó cũng dần dần yên ổn lại.
"Hí hí..." Ngươi là thứ gì, sao lại to như vậy? "Gâu gâu..." Ta là Tiểu Nguyệt Nha, không phải đồ vật, còn các ngươi?
"Hí hí..." Bọn ta là ngựa, đi cùng chủ nhân đến đây chơi, sao ngươi lại ở đây?
"Gâu gâu..." Ta cũng được chủ nhân mang đến, còn có một ít bạn bè nữa, nhưng chúng nó đều không chơi với Tiểu Nguyệt Nha, các ngươi chơi với Tiểu Nguyệt Nha được không?
"Hí hí..." Bạn bè? Là mấy kẻ tỏa ra hơi thở nguy hiểm trong không khí kia sao? Mới không thèm, chúng nó có ăn thịt bọn ta không?
"Gâu gâu ~" Không đâu, Báo Ca và vợ ta không ăn các ngươi đâu, bọn ta muốn ăn gì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5229551/chuong-76.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.