Từ Nguyên Lương đi sau Tô Ngọc, nhìn cô rồi lại nhìn Tiểu Nguyệt Nha: "Cô Tô, con này là cô nuôi à?"
Tô Ngọc liếc ông ta một cái, ánh mắt viết rõ "không phải tôi nuôi chẳng lẽ anh nuôi?".
Từ Nguyên Lương sờ mũi: "À không, tôi thích ch.ó lắm, cô nuôi kiểu gì thế, chia sẻ chút đi."
"Tiểu Nguyệt Nha nhà tôi đột biến gen, anh có nuôi một con cũng không học được đâu." Tự hào vỗ vỗ Tiểu Nguyệt Nha. Chậc, nếu không có không gian thì nuôi lớn thế này bằng niềm tin à, thứ này cũng không biết ngốn của cô bao nhiêu đồ tốt rồi.
"Vậy à, tiếc thật." Mắt Từ Nguyên Lương dán c.h.ặ.t vào Tiểu Nguyệt Nha. Ôi chao, muốn một con ch.ó như thế này quá, dắt ra đường oách biết bao nhiêu.
Tô Ngọc không nghe thấy tiếng lòng của ông ta, mà có nghe thấy cũng chỉ có thể "ha hả", mơ đi cưng.
"Chú Ba, khách đến rồi ạ."
"Ơi, đến rồi à? Ái chà, chào anh chào anh." Nghe tiếng Tô Ngọc, Tô Mộc vội vàng chạy ra. Đây là khách hàng lớn của thôn mà.
"Chúng ta vào trong trước đi ạ. Tiểu Nguyệt Nha, em đi gọi Thỏ Trắng Nhỏ và mấy đứa kia lại đây nhé." Vỗ đầu Tiểu Nguyệt Nha, cảm giác lông xù xù thích tay không tả được, khiến Từ Nguyên Lương nhìn mà thèm thuồng, ông ta cũng muốn sờ thử một cái nhưng không dám.
"Gâu." Tiểu Nguyệt Nha kêu một tiếng tỏ vẻ đã hiểu, rồi chạy biến như một cơn gió, thoáng cái đã không thấy bóng dáng đâu.
"Chúng ta vào trong bàn chuyện trước đi ạ."
"Được, đi thôi."
Nhất Niệm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228629/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.