Về đến nhà, Tiểu Dương mới nhớ ra mình đã đăng bài Weibo ở thôn Linh Khê, không biết giờ thế nào rồi. Hí hửng mở điện thoại lên, sau đó cậu ta sững sờ: "Vãi chưởng, chuyện gì xảy ra thế này?"
Mới có một lúc mà lượng người theo dõi tăng vọt, lượt chia sẻ bài viết của cậu ta đã lên đến mấy vạn. Phải biết là trước giờ cậu ta đăng bài chưa bao giờ được như thế này.
Mở phần bình luận bên dưới, toàn là tranh luận về thôn Linh Khê và mấy con vật của Tô Ngọc, có người tin cũng có người không tin.
"Oa ~ Đây là đâu mà tôi không biết nhỉ, cảm giác mộng ảo quá, thật hay giả đấy?"
"Xì, nhìn là biết photoshop rồi, làm gì có chỗ nào sương mù là là mặt đất thế kia, tưởng đang đóng phim tiên hiệp chắc?"
"Á, con ch.ó kia to thật, là Samoyed đúng không, phi khoa học quá."
"Giả giả, người bây giờ vì nổi tiếng cái gì cũng làm được, muốn photoshop thì cũng phải làm cho thật chút chứ."
"Chủ thớt, mau mau mau, cho xin địa chỉ đi, muốn đi quá."
"A... Nai kìa, dễ thương quá, muốn ôm một cái, đây là đâu vậy, sở thú à?"
"Hai người kia đang phát cẩu lương à, chậc chậc, đám động vật vây quanh hai người họ, độ sáng ch.ói lóa quá."
"Nói nửa ngày mà không ai biết chỗ này à? Quả nhiên là giả rồi, chủ thớt kỹ thuật photoshop đỉnh thật đấy. Nếu thực sự có nơi như vậy thì không thể nào vô danh được. Còn mấy con vật kia chắc cũng là ghép vào thôi."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng -
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228630/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.