Tô Ngọc dẫn cả đám đi dạo một vòng quanh nhà mới, rồi đưa chúng trở về. Tầm này chắc ông chủ Từ cũng sắp đến rồi.
Quả nhiên, lát sau nhận được điện thoại của Từ Nguyên Lương báo đã đến bãi đỗ xe bên ngoài, Tô Ngọc bảo họ cứ đi thẳng vào.
Cúp điện thoại, Tô Ngọc thấy chỗ này cách bên ngoài cũng hơi xa, phiền c.h.ế.t đi được. Đột nhiên liếc thấy thân hình to lớn của Tiểu Nguyệt Nha, trong mắt cô lóe lên tia tinh quái.
Tiểu Nguyệt Nha bỗng thấy ớn lạnh, nó cảm giác sắp có chuyện chẳng lành xảy ra. Quả nhiên thấy chị chủ cười nham hiểm đi về phía mình, nó vội vàng nằm rạp xuống đất, lấy hai chân trước che mắt không dám nhìn Tô Ngọc.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Ư ư..." [Chị chủ đáng sợ quá, không nhìn thấy ch.ó, không nhìn thấy ch.ó.] Đáng tiếc không được như nguyện, dù sao cái thân hình to lớn thế kia trốn đâu cho thoát, huống hồ còn tự lừa mình dối người chỉ che mỗi con mắt.
Tiểu Tinh Nhi vốn đang ở cạnh Tiểu Nguyệt Nha, nhìn thấy nụ cười trên mặt Tô Ngọc vội vàng co cẳng chạy mất.
"Gâu gâu..." [Tiểu Nguyệt Nguyệt cậu tự cầu phúc đi nhé.] Cũng đừng trách tớ không trượng nghĩa a.
Tô Ngọc: "..." Mình đáng sợ thế à? Túm lấy hai tai Tiểu Nguyệt Nha xách cái đầu ch.ó lên, cười híp mắt nhìn nó: "Tiểu Nguyệt Nha, chị thương em như thế, em xem chị nuôi em to hơn cả sư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228628/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.