Người chở gỗ đến là một bác tài xế già và một cậu thanh niên trẻ. Lúc nhóm Tô Ngọc đến nơi thì thấy cậu thanh niên đang cầm điện thoại chụp ảnh với vẻ mặt không thể tin nổi, còn bác tài xế già cũng có vẻ rất kinh ngạc.
"Vãi chưởng, mấy con gì thế kia?" Đợi nhóm Tô Ngọc đến gần, họ mới nhìn rõ đi theo cô là cả một đàn động vật.
Bác tài xế già cũng bị dọa cho giật mình. Tình huống gì thế này, chẳng lẽ hôm nay ông thức dậy sai cách? "Chào các bác, cháu là Tô Ngọc." Thấy họ cứ ngẩn người nhìn đám Tiểu Nguyệt Nha, Tô Ngọc tiến lên chào hỏi trước.
"À! À, chào cô, chào cô." Người phản ứng lại đầu tiên là bác tài xế già.
Thấy đồng nghiệp vẫn ngây người nhìn, ông dùng khuỷu tay huých nhẹ cậu ta: "Khụ, Tiểu Dương!"
"A! Chào cô." Hoàn hồn lại, nhìn Tô Ngọc cậu ta đỏ bừng mặt.
"Cái đó... này... mấy con này đều... đều là cô nuôi à?" Không kìm được sự tò mò trong lòng, tuy Tiểu Dương hỏi Tô Ngọc nhưng mắt cứ dán c.h.ặ.t vào mấy con vật.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Xoa đầu Tiểu Kim đang đứng trên đầu nai con, Tô Ngọc cười gật đầu: "Đúng vậy."
Tiểu Dương lập tức mắt sáng rực nhìn cô. Trời ơi, cô ấy nuôi nhiều thú cưng thế, con ch.ó kia to thật, oai phong quá đi mất. A! Kia là sói à? Còn con nai kia nữa, muốn sờ quá đi.
Mục Khải Nguyệt thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228627/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.