"Ngọc Ngọc ~" Mục Khải Nguyệt nhíu mày, hình như có cái gì đó đang nhìn cậu và Ngọc Ngọc thì phải.
"Hả? Sao thế?"
"Có cái gì đó."
"..." Ý là sao? "Ở kia." Mục Khải Nguyệt chỉ tay vào một gốc cây lớn. Cậu nhìn thấy rồi, là một con mèo lớn, làm sao bây giờ, bà nội bảo mèo lớn trong rừng nguy hiểm lắm.
Nhìn theo hướng tay Mục Khải Nguyệt chỉ.
"Vãi cả chưởng!" Thấy rõ là thứ gì, Tô Ngọc kéo tay Mục Khải Nguyệt quay đầu bỏ chạy.
Đáng tiếc, chỉ thấy một bóng đen lướt qua, thứ đó trong nháy mắt đã chặn trước mặt họ.
Lần này Tô Ngọc cứng đờ người, không dám động đậy. Mẹ kiếp, ai mà bị một con báo đen nhìn chằm chằm như hổ rình mồi mà dám lộn xộn chứ, cô muốn khóc quá đi mất.
"Ngọc Ngọc... đừng sợ... tôi... tôi bảo vệ... Ngọc Ngọc." Thấy Tô Ngọc sợ hãi, Mục Khải Nguyệt nhắm mắt đứng chắn trước mặt Tô Ngọc. Huhu, Nguyệt Nguyệt thực ra cũng sợ lắm, nhưng cậu phải bảo vệ Ngọc Ngọc.
Nhìn sắc mặt trắng bệch của Mục Khải Nguyệt mà vẫn cố đứng chắn phía trước, trong lòng Tô Ngọc ấm áp vô cùng. Tên ngốc này, rõ ràng sợ hãi như vậy mà còn muốn bảo vệ cô. Lại nhớ đến vẻ mặt nghiêm túc nói sẽ bảo vệ cô, cậu ấy thực sự đang cố gắng hết sức che chở cho cô.
"Không sao đâu, cứ xem tình hình thế nào đã." Vỗ vỗ vai cậu, cô vòng qua Mục Khải Nguyệt đứng lên phía trước.
"Ngọc Ngọc." Mục Khải Nguyệt nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Ngọc.
"Không sao, nếu có nguy hiểm chúng ta sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228616/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.