"Á, con khỉ thối kia, mau buông bổn điểu ra! Bộ lông vũ hoa lệ của bổn điểu... Con khỉ c.h.ế.t tiệt này, mi có đền nổi không hả? Mau thả ta ra..."
"Chí chí!" [Câm mồm!] Tiểu Kim tát một cái vào lưng nó. Con chim c.h.ế.t tiệt này, ồn ào quá thể.
"Á, mi dám đ.á.n.h bổn đại gia, lại còn mắng ta là chim c.h.ế.t tiệt? Mi mới là khỉ c.h.ế.t tiệt, cả nhà mi đều là khỉ c.h.ế.t tiệt..."
"Xì xì..." T.ử Lưu Ly nhìn con chim ngốc đang làm ầm ĩ với ánh mắt âm lãnh. Mẹ kiếp, ồn muốn c.h.ế.t.
"Cạch..." Lập tức im bặt.
Tô Ngọc nghe thấy tiếng ồn ào, từ trong phòng đi ra liền thấy Tiểu Kim đang túm lấy một con vẹt ngũ sắc đang rũ đầu ủ rũ. T.ử Lưu Ly quấn trên đầu Tiểu Nguyệt Nha, ánh mắt âm u nhìn chằm chằm con vẹt. Trên cổ Tiểu Nguyệt Nha có treo một cái bình nước, trông cái bình này có vẻ hơi quen mắt. Tiểu Tinh Nhi thì tung tăng nhảy nhót theo sau chúng nó.
Mấy ngày nay không biết là do nước không gian hay nguyên nhân gì mà Tiểu Nguyệt Nha và Tiểu Tinh Nhi lớn nhanh như thổi. Hình thể của Tiểu Nguyệt Nha hiện tại đã vượt qua kích thước vốn có của loài Samoyed và vẫn còn xu hướng lớn thêm. Tiểu Tinh Nhi từ lúc mới đầu còn chưa đứng vững, giờ đã to bằng hai quả bóng rổ. Duy chỉ có T.ử Lưu Ly và Tiểu Kim là chẳng thay đổi gì.
"Sao thế này?" Tô Ngọc nghi hoặc nhìn chúng nó.
"Á, người đẹp ơi, mau cứu điểu với! Bọn chúng muốn g.i.ế.c điểu... Á lông vũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228617/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.