An ủi Mục Khải Nguyệt xong, Tô Ngọc dẫn cậu đến trước mộ bà nội quỳ xuống, vuốt ve tấm ảnh trên bia mộ, mỉm cười nói: "Bà nội, hiện tại cháu gái sống rất tốt, bà ở bên kia đừng lo lắng cho cháu nhé. Cháu còn kết bạn được với rất nhiều người bạn mới ở đây, tuy chúng không phải con người, đôi khi hơi nghịch ngợm, nhưng chúng đối tốt với cháu lắm. Còn nữa, cháu gái bà cuối cùng cũng tìm được người mình thích rồi. Trước kia bà chẳng hay bảo cháu ham công tiếc việc sợ không tìm được bạn trai sao? Anh ấy tuy có hơi ngốc một chút, nhưng cháu thích là được..."
Lầm bầm một hồi, Tô Ngọc kéo Mục Khải Nguyệt lại gần, nghiêm túc nhìn cậu: "Thỏ Trắng Nhỏ, tôi nói với anh chuyện này, anh nhất định phải nghĩ kỹ rồi hãy trả lời nhé."
Mục Khải Nguyệt ngơ ngác nhìn cô. Ngọc Ngọc làm sao thế, lạ quá, nhưng cậu vẫn gật đầu: "Được."
"Vậy... Thỏ Trắng Nhỏ, anh có muốn cả đời ở bên cạnh tôi, giống như chú Ba và thím Ba tạo thành một gia đình không?"
"Muốn, muốn ở bên Ngọc Ngọc cả đời." Mục Khải Nguyệt không cần suy nghĩ gật đầu ngay tắp lự, khi nói đến chuyện ở bên cô cả đời, đôi mắt cậu sáng rực tràn đầy mong chờ.
Tô Ngọc cong môi cười, tuy biết Thỏ Trắng Nhỏ có thể không hiểu rõ ý nghĩa thực sự của chuyện này, nhưng nhìn bộ dạng không chờ nổi của cậu cô vẫn thấy vui.
"Vậy Thỏ Trắng Nhỏ có thích Ngọc Ngọc không?"
"Thích, thích Ngọc Ngọc nhất." Nhắc đến thích, mắt cậu cong cong cười, cậu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228615/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.