Tô Mộc ra hiệu cho mọi người trật tự, đám đông đang bàn tán sôi nổi dần im lặng trở lại. "Nếu chuyện này đã thống nhất xong, tôi xin nói tiếp việc thứ hai. Cháu Tô Ngọc đã mua lại khu vực quanh thác nước..."
"Hả? Mua lại rồi á?" Tô Mộc còn chưa nói hết câu, những người khác đã trố mắt nhìn Tô Ngọc.
"Khu đó rộng thế cơ mà, phải bao nhiêu tiền chứ?"
"Đúng đấy, cháu Tô Ngọc này có tiền đồ thật."
"Thưa các cô các bác, cháu đã quyết định sẽ ở lại thôn chứ không quay về thành phố nữa. Vì vậy cháu mới mua lại khu vực thác nước để trồng cây ăn quả, sau này buôn bán trái cây rau củ gì đó, cũng coi như có cái nghề nghiệp trong tay khi ở thôn."
"Ngoài ra, cháu đã đặt mua một số cây giống, đến lúc đó sẽ thuê người trồng với tiền công mười tệ một cây. Nếu các cô các bác có thời gian thì xin mọi người giúp cháu một tay ạ." Tô Ngọc mỉm cười nhìn mọi người bàn tán. Thanh niên trong thôn tuy đã đi làm ăn xa, nhưng những người ở lại, dù là người già hay phụ nữ, trẻ em đều là những người quen làm việc đồng áng.
"Thật á? Ba tệ một cây cơ à? Đến lúc đó tôi nhất định sẽ đi."
"Đi chứ, sao lại không đi. Đằng nào cũng làm việc, lại có tiền, chỉ có ngốc mới không đi."
"Ngọc à, bao giờ thì trồng, nhớ gọi thím nhé."
"Đúng đấy, cả tôi nữa."
"Vâng, đến lúc đó cháu nhất định sẽ gọi mọi người ạ." Tô Ngọc mỉm cười nhìn mọi người. Dân làng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228611/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.