Khỉ trên cây thấy không có nguy hiểm cũng leo xuống. Mấy cậu bé cầm trái cây từ từ tiếp cận chúng, dần dần quen thân rồi chơi đùa cùng nhau.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Ngọc thấy sương mù đã tan hết liền cùng Mục Khải Nguyệt và bọn trẻ chào tạm biệt. Lần này về, khỉ con nhất quyết bám theo Tô Ngọc, cô đành phải mang nó về.
Mục Khải Nguyệt về chăm sóc bà Tôn, Tô Ngọc mang theo khỉ con, à không, giờ nó tên là Tiểu Kim (Tô Ngọc lười nghĩ tên nên gọi thế luôn),đi thẳng đến nhà trưởng thôn. Tô Mộc nhìn thấy Tô Ngọc thì giật mình, mới không gặp một ngày sao lại tay bồng tay bế thế kia.
Tô Ngọc cười ngượng: "Chú Ba ăn cơm chưa ạ?"
"Ăn rồi. Cháu gái, đây không phải lại là đồ nhặt được đấy chứ?" Tô Mộc nhìn Tiểu Kim, bộ lông vàng óng ch.ói mắt thật.
"Chuyện là, con trong lòng cháu là cô vợ nuôi từ bé Tiểu Nguyệt Nha nhặt được, tự nó tìm về đấy ạ. Còn con trên vai là tự dâng đến cửa." Tô Ngọc cũng bó tay, Tiểu Nguyệt Nha chê trong không gian buồn tẻ không chịu vào, cô cũng không thể để sói con một mình trong đó, Tiểu Kim thì sống c.h.ế.t bám lấy cô, đành phải mang theo cả lũ.
"Chậc chậc, Ngọc à cháu đúng là có phúc lớn, sao cảm giác đám động vật này đều thích cháu thế nhỉ? Hồi bé đã thế, giờ thì bám riết lấy cháu." Tô Mộc nhìn sói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228610/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.