Từ xa, Tô Ngọc đã thấy một bóng dáng nhỏ bé nhảy nhót chạy về phía mình. Đưa Tiểu Tinh Nhi cho Mục Khải Nguyệt bế, cô ngồi xổm xuống dang tay đón lấy chú khỉ con đang lao tới.
Vừa vào lòng Tô Ngọc, khỉ con liền ôm cổ cô kêu chí chí, như đang kể lể điều gì.
Tô Ngọc ôm nó, vuốt lông đầu nó: "Ngoan nào, chị đến thăm em đây."
"Gâu gâu." Tiểu Nguyệt Nha thấy có kẻ thừa cơ chạy vào lòng chủ nhân liền xù lông, nhe răng với khỉ con.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Ngọc Ngọc, cái gì đây?" Mục Khải Nguyệt không vui, sao nó lại chạy vào lòng Ngọc Ngọc, còn ôm Ngọc Ngọc nữa chứ.
"Đây là khỉ con, đáng yêu không? Tiểu Nguyệt Nha, không được sủa bậy." Tô Ngọc lườm Tiểu Nguyệt Nha một cái.
Tiểu Nguyệt Nha im bặt, nó cảm thấy địa vị của mình ngày càng lung lay. Huhu, may mà còn có vợ bé nhỏ an ủi. Nó quay sang nhìn Tiểu Tinh Nhi đang ngủ ngon lành trong lòng Mục Khải Nguyệt.
"Dạ." Mục Khải Nguyệt không thèm nhìn khỉ con, thấy nụ cười vui vẻ trên mặt Tô Ngọc cậu cũng cười theo. Chỉ cần Ngọc Ngọc vui là được.
"Đi thôi." Tô Ngọc ôm khỉ con, dẫn Mục Khải Nguyệt đi đến gốc cây đào. Ngồi xuống dưới gốc cây, cô lấy ba lô trên lưng xuống, lén bỏ đầy trái cây vào rồi mở ra để bên cạnh.
"Nào, đây là trái cây chị mang đến, tự lấy ăn đi." Nói rồi đưa một quả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228609/chuong-16.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.