Đường vào thôn Linh Khê đã bắt đầu khởi công, cây giống của Tô Ngọc cũng đã ươm xong. Mấy ngày tiếp theo, người trong thôn đều bắt đầu bận rộn giúp Tô Ngọc trồng cây.
Tô Ngọc chọn địa điểm xây nhà cách thác nước không xa. Cô định xây một khuôn viên kiểu cổ điển, vì cô muốn đào một cái hồ trong nhà, còn muốn trồng trúc tím và cây lan biến dị Tố Quan Hà Đỉnh trong sân. Nghĩ đi nghĩ lại thì kiểu nhà vườn cổ điển này là hợp nhất.
Quan trọng nhất là, cô muốn xây nhà trong rừng đào, những ngôi nhà cao tầng hiện đại không phù hợp, trông sẽ rất lạc lõng.
Hôm nay là ngày đội xây dựng đến, sáng sớm Tô Ngọc đã cùng Mục Khải Nguyệt ra chân núi đón. Còn mấy con thú nhỏ, Tô Ngọc để chúng ở nhà trông nhà.
Khi xe buýt dừng lại, khoảng hai mươi người bước xuống, Tô Ngọc dẫn Mục Khải Nguyệt đi về phía họ.
"Chào bác, bác là bác Lục đúng không ạ? Cháu là Tô Ngọc."
"Chào cô, tôi là Lục Trác."
Hai người bắt tay nhau, Tô Ngọc hàn huyên vài câu rồi dẫn họ lên núi. Cũng may mấy ngày nay thường xuyên chạy nhảy trên núi nên đi đoạn đường này cô không thấy mệt lắm, nhưng đội xây dựng thì bắt đầu than vãn. Tuy họ thường xuyên làm việc nặng, chút đường này chẳng thấm vào đâu, nhưng chỗ này hẻo lánh quá.
Khi đi đến cầu treo, họ nhìn thấy một số người đang làm việc cách đó không xa: "Cô Tô, họ đang làm gì thế, sửa cầu à?"
"Họ đang làm đường đấy ạ, cây cầu treo này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuy-than-khong-gian-dien-vien-son-cu/5228612/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.