Buổi sớm ở nông trại ngoại thành vẫn yên ả như mọi ngày.
Sương còn đọng trên tán trúc, hương lúa non len theo gió mà lan khắp khoảng sân đất nện. Tiếng gà gáy lẫn tiếng người gọi nhau gặt sớm, xa xa nghe mơ hồ như khúc nhạc làng. Tạ nhị bá khoác áo bông, chống lưng ra hiên, ngáp một cái thật dài. Ông vốn là người quen sống thong thả: sáng điểm tâm, trưa ngả lưng, chiều ngồi đếm sổ, tối ngắm trăng uống trà. Việc ruộng nương, kho tàng đã giao cho quản sự và bọn hương nông lo. Bao năm nay, ông chỉ việc ký tên vào sổ, báo sản lượng thế nào, phủ cũng tin thế ấy.
Nhưng hôm nay, vừa cầm chén trà lên, còn chưa kịp nhấp, đã có tiếng vó ngựa rầm rập ngoài cổng. Người gác chạy vào thở hổn hển:
“Nhị gia! Tin từ phủ truyền đến! Thiếu phu nhân vừa mới tiếp nhận quản gia, nói vài hôm nữa sẽ đến xem nông trại!”
Chén trà trong tay nhị bá run lên, nước nóng văng ra ướt tay áo.
“Gì cơ? Đến xem ư?”
“Dạ! Nghe bảo muốn ‘nắm rõ tình hình’ để tiện ghi chép.”
Lời ấy chẳng khác gì sét đ.á.n.h ngang đầu.
Nhị bá ngẩn người một lát, rồi bật dậy, giọng lạc đi:
“Không được, tuyệt đối không được! Mới cưới mấy hôm, nàng ta đã muốn nhúng tay vào việc trại? Đây rõ ràng là dấu hiệu… muốn tra!”
Ông đi qua đi lại, bước chân gấp gáp như giẫm trên than hồng. Bao năm Tạ phu nhân luôn mắt nhắm mắt mở, ông luôn biết là do bà nể tình cố tướng quân, nhưng thiếu phu nhân mới vào phủ này thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-phu-co-thuong-nhan/4794811/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.