Editor: Tây An
Lúc nhận điện thoại Bùi Dương, Bạch Cẩn vừa hay ngủ được một giờ, cô mơ mơ màng màng mò điện thoại cạnh đầu giường, khàn giọng nói: “Alo—— “
“Vừa tỉnh ngủ à? Uống chút nước trước đi, ” Bùi Dương thấp giọng nói, “Thu đông khô ráo, lúc rời giường sẽ hơi khàn giọng, tối anh mua cho em một bình mật sơn trà nhé.”
Bạch Cẩn uống một hớp nước, cả người tỉnh táo hơn rất nhiều, ngồi trên giường nói: “Ừm, em đi mua chung với anh đi, bồn cây xanh bên bệ cửa sổ trông hơi ghét rồi, tiện cùng em ra ngoài mua bồn hoa đi.”
“Ừm được.”
Buổi chiều Bạch Cẩn ở ngay quán chờ Bùi Dương, lúc anh tới đã là hơn bảy giờ, Hoàn Tử thấy anh thì tót một cái là đến, gần như là vui vẻ ra mặt, “Luật sư Bùi, anh đến rồi. Anh không đến Bạch Mỹ Nhân cũng không đi, quán cũng không đóng được.”
Bùi Dương mỉm cười gật đầu với Hoàn Tử.
“Em có thể về trước, chị có cần em ở cùng đâu.” Bạch Cẩn nói: “Là em không tin chị có thể khóa cửa.”
Hoàn Tử lập tức cất giọng nói: “Chị quên lần trước…”
Bạch Cẩn ngắt cô ấy: “Ôi ôi rồi, cảm tạ ơn em cẩn thận, giờ chị đi ngay, được chưa.” Cô cầm túi, cười nói với Hoàn Tử dọn dẹp phải đóng cửa: “Tối nay làm phiền em, ngày mai mang Từ Kí* đến sớm cho em.”
*Nguyên văn [徐记]; có lẽ là Tsui Kee, tức quán Dim sum nổi tiếng Hong Kong
“Bạch Mỹ Nhân vạn tuế!” Hoàn Tử reo hò.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-nam-ngoanh-huong-bac/2910803/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.