Editor: Tây An
Bùi Dương cười đáp, cô bé kia chú ý tới Bạch Cẩn, mắt sáng lên, hỏi: “Anh Bùi, chị này là bạn gái của anh hả?”
Bạch Cẩn vẫn chưa lên tiếng, Bùi Dương liền gõ gõ đầu cô bé, “Đúng đó.” Bạch Cẩn cười cười với cô bé: “Chào em, chị tên Bạch Cẩn.”
“Chào chị Bạch, em tên Tống Châu, gọi em Tiểu Tống là được.” Tống Châu nhìn thấy hộp táo, hét lên: “Anh Bùi anh lại mua táo, không thể thay thành nho xoài cái gì khác sao?”
Bùi Dương bật cười, giải thích nói: “Quả táo có lượng đường không cao, người già ăn là hợp. Nếu em có gì muốn ăn, lần sau nói anh, anh mua riêng cho em, được không?”
Tống Châu rõ là một cô bé hoạt bát, rất thân với Bùi Dương, cười đùa gật đầu: “Được ạ… Đúng rồi, anh chị tới tìm ông em à? Ông ở ngay sân sau nhặt dược thảo đó, hay em đi gọi ông một tiếng?”
Bùi Dương nói: “Không cần, em trông tiệm đi, anh đi tìm ông.” Anh vén rèm bên cạnh tủ thuốc, kéo Bạch Cẩn xe nhẹ đường quen đi sân sau.
Trong sân cũng không có cái đèn nào, trong màn đen kịt chỉ thấy một ông cụ đưa lưng về phía hộ ngồi xổm, dưới ánh trăng đối diện một đống dược thảo, chọn chọn lựa lựa ngay trên đất. Bùi Dương gọi ông một tiếng: “Ông Tống ơi—— “
Ông cụ kia chẳng cả nghiêng đầu, cất tiếng: “Nhóc con Bùi à, sao cháu tới? Không có bảo ông trước. Mẹ cháu lại đau xương sống thắt lưng à?”
“Không ạ, gần đây mẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-nam-ngoanh-huong-bac/2910800/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.