Editor: Tây An
Mặc dù là cùng ở trong một thành phố, nhưng Bùi Dương có công việc phải làm, một tuần hai người cũng chỉ có thể gặp nhau mấy lần mà thôi. Mỗi lần đưa Bạch Cẩn về nhà anh đều phải khó chịu trên xe cả buổi trời, còn đề nghị ở chung, bị Bạch Cẩn từ chối.
“Ở chỗ anh hay là ở chỗ em? Ở nhà em anh đi làm phiền phức, ở nhà anh em đến quán cũng xa mà, mặc dù nói giờ giao chi nhánh cho Hiểu Tĩnh quản lý, nhưng em cũng phải đi thăm.” Bạch Cẩn vỗ vỗ mu bàn tay anh, tạm thời coi là an ủi.
Bùi Dương suy nghĩ một lát, quả thực cũng không có cách nào tốt hơn. Anh giờ vẫn chưa phải luật sư chính thức ở văn phòng luật sư, nhưng nhìn số tiền kiếm được và công trạng trước mắt, cũng không lâu nữa.
Anh nắm tay Bạch Cẩn hôn một cái bên môi, thở dài nói, “Xem ra trong thời gian ngắn anh phải chịu đủ nỗi đau tương tư rồi.”
Chi nhánh mở cạnh một trường đại học, từ khi khai trương đến nay, Bạch Cẩn chưa hỏi Hiểu Tĩnh xem bên kia là thế nào bao giờ, quyết định nhân dịp hôm nay có rảnh tới thăm xem.
Cô mua hai cân hoa quả, tiện lên lầu trên thăm viếng đôi vợ chồng già kia một lát.
Bạch Cẩn vừa tới quán, trông thấy mấy nhân viên như học sinh ra chào đón, Bạch Cẩn mỉm cười nói: “Chị đến tìm người, xin hỏi cửa hàng trưởng của các em có không?”
Một cô gái trả lời: “Chị Hiểu Tĩnh ạ?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-nam-ngoanh-huong-bac/2910805/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.