Editor: Tây An
Từ ngày đó về sau, Bạch Cẩn mua một cái giường ngay, đặt trong phòng kho đã thu dọn, mà Bùi Dương cũng thường tới ở lại. Hôm đó Bạch Cẩn chỉ là lanh mồm lanh miệng hỏi một câu, hỏi xong cô hối hận ngay, nhưng thấy Bùi Dương ngoái nhìn một giây vui ngất trời, cô không đổi ý nổi.
Từ lúc yêu nhau đến nay, Bùi Dương luôn ẩn nhẫn giữ một khoảng cách với cô, dù là có đôi khi cô hơi có vẻ lạnh lùng, anh cũng chưa từng ép cô gần thêm một bước.
Trong chuyện yêu đương, hành động của Bùi Dương thật sự là gần như quân tử, quân tử phải có tí uất ức.
Bạch Cẩn biết trình độ thân mật thế này còn xa so với hy vọng của Bùi Dương, nhưng anh lại cam tâm tình nguyện chờ cô. Chỉ dựa vào điểm này, Bạch Cẩn đã không đành lòng khiến anh thất vọng rồi.
Ngay từ đầu khi anh chuyển từng tí từng tí đồ của mình tới, Bạch Cẩn có cảm giác bất an như lãnh địa bị xâm chiếm, nhưng rất nhanh thôi chỉ một buổi sáng và một bữa chiều, một cốc mật sơn trà bạc hà và một Tiểu Bạch luôn luôn được cho ăn ngày ngày được vui chơi mà bình tĩnh lại.
Cảm giác có anh bên cạnh, cũng không tệ, Bạch Cẩn thế mà lại rất hưởng thụ cảm giác được anh chăm bẵm, cô nghĩ trong lòng: tiền đồ đâu? Sự độc lập tui vẫn lấy làm kiêu ngạo cứ dễ dàng bị sắc đẹp và đồ ăn ngon bào mòn rồi à?
Ờ, đáp án là khẳng định.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-nam-ngoanh-huong-bac/2910776/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.