Editor: Tây An
Bạch Cẩn vẫy tay, gọi nhân viên đến bên cạnh, “Nói với các em một chuyện, Hiểu Tĩnh nói với chị, đến cuối năm em ấy sẽ không làm nữa, nên qua năm sau, bên chi nhánh đằng kia thiếu một cửa hàng trưởng, ai xung phong qua đó?”
Không đợi người khác nói gì, Hoàn Tử liền hét lên: “Em không đi được không, xa quá, em mà đi qua đó một chuyến mất hơn một giờ đó.”
Tần Vũ cũng reo: “Ối em không đi, em đã quen nơi này, hơn nữa còn được gặp Bạch Mỹ Nhân thêm mấy lần, phúc lợi tốt bao nhiêu đó.”
Bạch Cẩn lại thưởng cậu một cú vả, “Thôi nín dùm đi, nói cứ như chị không đi bên kia ấy, chị có lười như thế à?”
Tần Vũ cười hì hì một tiếng.
Mấy người còn lại đều vì kinh nghiệm không đủ mà chối từ. Trương Lâm ban đầu một mực im lặng bỗng nhiên nói: “Hay để em đi.”
Toàn bộ mọi người đều nhìn về phía cô ấy, Trương Lâm hơi ngượng ngùng nói với Bạch Cẩn: “Bạch Mỹ Nhân, em làm được không?”
“Có gì không được, ” Bạch Cẩn cười nói: “Cũng không kém chỗ này nhiều, không có gì, vừa bắt đầu không làm ổn chị cũng không trừ tiền lương.”
Mấy nhân viên đều cười, Trương Lâm cũng cười nói: “Yes ma’am, vậy về sau coi như em có thể cầm tiền lương cửa hàng trưởng rồi.”
Bạch Cẩn cứ ở quán đến ban tối, Bùi Dương tan làm liền đến đón cô ăn cơm.
“Tối nay muốn ăn gì nào?” Bùi Dương giúp cô thắt dây an toàn.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-nam-ngoanh-huong-bac/2910774/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.