Editor: Tây An
Tay Bùi Dương rất ấm, che nóng chân của cô xong, lại lấy một đôi tất ra đi vào cho cô, cau mày nhìn hồi lâu, cảm thấy mỏng quá, cầm một cái chăn nhỏ trùm lên, sau đó tỉ mỉ đắp kín chăn bông, mới chuyển sang đầu giường.
“Có cảm thấy ổn hơn tí nào không?”
Bạch Cẩn mở đôi mắt, khéo léo gật gật đầu trong chăn. Thật ra chỉ là ấm chân thôi, quặn đau ở bụng dưới vẫn như cũ, nhưng cô không muốn làm phật ý tốt của anh.
“Vậy là tốt rồi ——” Bùi Dương thở ra một hơi, cứ như bản thân cũng là bệnh nhân, cảm xúc thay đổi rất nhanh.
Anh rướn đầu tới, mặt đối mặt cô, đụng trán một cái, “Vừa vào đã thấy em đổ xuống ở trước mặt anh, dọa chết anh…” Lòng anh sợ, dán mặt cùng cô, nói khẽ: “Sau này nhất định phải nuôi em thật trắng trẻo mập mạp, không phải chịu tội thế này…”
Bạch Cẩn nghe mà buồn cười, muốn mở miệng nói “Chuyện này đâu phải mập gầy là có thể quyết định”, há miệng lại phát hiện mất tiếng, khóe mắt chảy ra chất lỏng hôi hổi, dường như cô sợ Bùi Dương nhìn thấy, nghiêng người đưa lưng về phía anh, “… Hơi buồn ngủ, em ngủ trước.”
Bùi Dương dịch dịch chăn, dịu giọng nói: “Ngủ đi, anh sẽ ở đây cùng em.”
Một giấc ngủ cực kỳ lâu.
Sắp đến giờ cơm tối Bạch Cẩn vẫn ngủ, Bùi Dương ngồi phòng khách, cầm điện thoại tra phương pháp trị đau bụng kinh mãi, trên mạng cái giống gì cũng có, như uống canh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-nam-ngoanh-huong-bac/2910777/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.