Kiếp trước độc thân hai mươi sáu năm, nàng không thể nói được đây là loại cảm giác gì nữa.
Rất hạnh phúc, rất hài lòng, tim mềm đến mức hóa thành một vũng nước xuân.
“Được rồi, ca ca đã ăn no thì đi ngủ đi, đệ đệ vẫn còn đang đói, phải cho đệ đệ ăn đã.”
Mạnh Thanh La thả ca ca vào trong sọt.
Rất nhanh đệ đệ cũng được ăn no, gương mặt lập tức thỏa mãn, cũng giống như ca ca nó, sau khi ăn xong là có sức, cũng mở đôi mắt ra nhìn chằm chằm vào Mạnh Thanh La với vẻ tò mò, giống như không nhận ra người mẹ ruột như nàng vậy.
Hàng lông mi dài chớp vài cái, đáng yêu không thể tả được.
Trái tim của Mạnh Thanh La lập tức bị hai đứa bé này làm cho tan chảy.
“Tiểu Bảo cũng đã ăn no rồi, đi ngủ đi thôi.”
Thả hai đứa trẻ vào trong sọt, có lẽ là vì được ăn no cho nên hai đứa trẻ không khóc không nháo, chỉ một lúc là đã ngủ mất.
Mạnh Thanh La ngẩng đầu nhìn sắc trời bên ngoài, trời đã hoàn toàn tối đen rồi.
Một cái bánh bao đã ăn trước đó đối với người đã đói mấy ngày mà nói hoàn toàn không thể bao no, lại còn đi đường non nửa ngày cho nên Mạnh Thanh La lại đói tiếp.
Nàng cắn răng, quyết định phải thử phản ứng của cha ngốc tiếp.
Nàng không thể canh giữ bảo sơn mà không dùng đến, hơn nữa, con còn nhỏ, cha thì ngốc, không cho phép nàng dùng cách khác để tìm cái ăn.
Tạm thời cũng chỉ có thể dựa vào không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuong-mon-manh-nu-dan-theo-manh-bao-chay-nan/3854031/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.