[1] Trích trong bài từ theo điệu Giang thành tử của Tô Thức (1036-1101),nhan đề Nghe đàn tranh trên hồ, cùng Trương Tiên Đồng làm thơ. (ND)
Dưới một trời hoa tuyết tả tơi, hai người họ sánh vai cùng ngồi trên váchđá. Xi Vưu ngẩng đầu nhìn ánh trăng vằng vặc, nghe lòng mình êm đềm vuivẻ, tựa như được trở về miền rừng núi mênh mông ấy, tự do tự tại, chẳngcòn cô đơn nữa.
Phía Tây đại hoang có một ngọn núi tuyệtđẹp, tên gọi Ngọc sơn[2]. Ngọc sơn là thánh địa thời thượng cổ, linh khí vô cùng đặc biệt, bất kể thần binh lợi khí nào chỉ cần tiến vào Ngọcsơn sẽ mất hết pháp lực, đúng là chốn đào viên ngoài cõi thế, vĩnh viễnkhông có giao tranh. Tất cả nữ tử cai quản Ngọc sơn đều phải tuân theocổ huấn, không dính líu hồng trần, tránh xa phân tranh. Qua bao cuộcchiến tranh của Thần tộc, ngọn Ngọc sơn nằm ngoài cõi thế đã chở che cho không ít thần thánh cùng yêu tinh, ngay hai Thần tộc thượng cổ là ThầnNông và Cao Tân đều từng nhận ân huệ của Ngọc sơn, bởi thế, địa vị củaNgọc sơn ở đại hoang vô cùng tôn quý, đến Tam Đế cũng phải nhân nhượngba phần.
[2] Theo Sơn Hải kinh, phần Tây Sơn kinh: “Đi về phíaTây ba trăm năm mươi dặm có ngọn núi tên gọi Ngọc sơn, là nơi ở của TâyVương Mẫu.” Quách Phác chú thích: “Trên núi có nhiều ngọc thạch, nên gọi Ngọc sơn.”
Nữ tử cai quản Ngọc sơn được tôn xưng là Vương Mẫu,vì Ngọc sơn ở phía Tây nên người đời thường gọi là Tây Vương Mẫu, cứ bamươi năm Vương Mẫu lại bày tiệc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-the-uoc/57844/quyen-1-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.