Đối với đàn ông, dù là kẻ bình phàm hay người vĩ đại đều hạnh phúc vôvàn khi thấy bản thân có thể đem lại nụ cười cho người mình yêu thươngnhất, hạnh phúc ấy nồng nàn tới nỗi trở thành niềm kiêu hãnh của anh ta. Công danh lợi lộc có đáng gì đâu chứ? Có thể đem lại nụ cười thật sựcho một người mới là việc khó nhất trên đời!
Xi Vưu bi thương nhìn hai bóng người tựa vào nhau trên vách núi.
Lúc này hai đại cao thủ Thanh Dương, Thiếu Hạo đều có mặt trên Triêu Vânphong, nếu đổi lại là kẻ khác, bản thân đang trọng thương chưa khỏi, ắtsẽ thấy khó mà lui, từ từ tìm phương cách khác, nhưng tính tình Xi Vưuxưa nay chỉ biết lao thẳng tới trước, đời nào chịu chừa chỗ quay đầu.
Vẻ bi thương trong mắt hắn dần chuyển thành tàn nhẫn, hắn đột ngột túm lấy dây leo tung người đu lên, vung đao chém về phía Thiếu Hạo.
Bịbất ngờ không kịp phòng vệ, Thiếu Hạo vội dốc hết linh lực toan đẩy lùiđối phương, nào ngờ vừa lấy cứng chọi cứng, y kinh hãi thấy mình bị chấn động tê rần nửa người, trong khi kẻ kia vẫn vững vàng, chẳng lùi nửabước.
Tay trái Xi Vưu vung đao chắn ngang ngực, tay phải túm lấy A Hành cười ha hả, “Thiếu Hạo, bao năm nay ngươi chẳng tiến bộ gì cả!”
Nhận ra Xi Vưu, biết y nhất định không hại A Hành, Thiếu Hạo cũng yên tâmphần nào. Tay phải y cầm một thanh thủy kiếm long lanh, cười nhạt,“Tướng quân tiến bộ nhanh quá, chắc không lo bị ta đánh rớt xuống nướcnữa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-the-uoc/2192517/quyen-2-chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.