Thiên Hạo đứng bên ngoài điện, đôi mắt nhìn theo đoàn người khuất bóng cuối chân trời.
Y ngoảnh đầu, bắt gặp A Hành đang đứng lặng dưới gốc đào, hoahồng mặt ngọc chiếu rọi lẫn nhau, nhưng ánh mắt nàng lạnhbuốt như băng giá.
[1] Trích trong bài Cửu ca – Sơn quỹ của Khuất Nguyên. (ND)
Xi Vưu đưa A Hành về đến tận Triêu Vân phong. Nàng lưu luyến nhìntheo bóng hắn mãi tới khi khuất dạng mới ngoảnh lại, liềntrông thấy Đại ca và Tứ ca đang đứng ngay sau lưng mình.
Xương Ý hỏi thẳng: “Muội nhớ ra Xi Vưu rồi ư?”
A Hành đỏ mặt lúng túng, nói không nên lời.
Đến lượt Thanh Dương hỏi: “Tìm muội khắp nơi không thấy, Thiếu Hạosợ xảy ra chuyện gì bất trắc nên đã quay về Cao Tân rồi, muộivẫn định về Cao Tân đấy chứ?”
A Hành vội đáp: “Phải về chứ, mai muội về luôn.”
Thanh Dương thở phào nhẹ nhõm, định nói thêm gì đó nhưng lại thôi,Xương Ý liền chen vào hỏi: “Vậy muội và Xi Vưu…”
A Hành cúi đầu: “Tứ ca, muội tự biết chuyện của mình mà.”
Xương Ý nghe nói gật đầu, ôn tồn bảo: “Muội đến dập đầu từ biệt mẹ đi.”
Sau khi từ biệt Luy Tổ, A Hành đem theo Liệt Dương rời khỏi Triêu Vân phong. Nàng vẫn chưa vội về Ngũ Thần sơn ngay, mà đi thẳng đến Ngu uyên trước.
Hơn hai trăm năm trước, tuy chẳng cây cốichim thú nào sinh sôi được ở Ngu uyên, nhưng ngoại vi Ngu uyên vẫn có sông ngòi hồ ao, cây cối rậm rì, vậy mà từ khi một con yêu quái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-the-uoc/2192516/quyen-2-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.