Cứ thế ba ngày nữa trôi qua, mọi chuyện gần như đã giải quyết xong, người chết thì cũng chết rồi, kẻ còn sống đã bị bắt ngay tại hiện trường. Hôm đó tôi ngồi trong phòng bệnh trả lời điện thoại bằng giọng nhỏ xíu, vừa phải đối phó với người nhà vừa phải đối phó với bên tòa soạn, chị Tần Thiến đột nhiên lên tiếng, chị ấy gọi: “Kiều Kiều, em về đi, hai đứa về cả đi, chị không sao. Dù gì thì lần này cũng chẳng có ai trèo cửa sổ vào đưa chị đi đâu.”
Chị Tần Thiến gào khóc trước mặt tôi, cuộc đời của chị ấy được bắt đầu từ ô cửa sổ rạng rỡ của bệnh viện vào năm mười tám tuổi, và khép lại đằng sau ô cửa sổ tối tăm cũng trong bệnh viện vào năm hai mươi tư tuổi. Hôm đó cuối cùng tôi cũng đã nhớ ra điều mà mình luôn day dứt, nhưng lại không biết nó nằm ở đâu trong vùng ký ức, chính là câu nói của Ngô đại tiểu thư: “Cháu đừng đổi cho Tần Thiến, con bé không tốt số bằng cháu đâu.”
Từ đó về sau, tôi không thấy chị ấy trang điểm nữa, không còn thấy chị ấy mang những món đồ trang sức vàng lấp lánh nữa, và ngoài màu đen ra không thấy chị ấy mặc y phục màu nào khác nữa.
Chuyện của chị Tần Thiến được Dương Trừng giúp đỡ, trước đó tôi không cảm nhận được gia thế hùng mạnh của anh, tôi cũng không nghĩ anh có thể làm được gì đó, chỉ là trong lúc “có bệnh thì vái tứ phương” nên tôi kể cho anh nghe, chuyện này Tần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-nien-thieu/2180537/quyen-2-chuong-7-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.