Chúng tôi đều im lặng, ánh mắt cô ấy không có ý thù địch công kích, người con gái nhiệt tình ngùn ngụt năm nào đang đứng trước mặt tôi, nói với tôi rằng cô gái yêu Dương Trừng sâu sắc đã không còn nữa, bao nhiêu năm trôi qua, cô ấy vẫn luôn nỗ lực lao về phía trước, thậm chí lao sang nửa bên địa cầu, xuyên qua hai quốc gia. Nhưng đích đến cuối cùng vẫn cách cô ấy rất xa, giữa bọn họ bị ngăn cách bởi tôi, cô ấy rối bời, nhìn tôi, mà tôi lại chẳng thể cho cô ấy một câu trả lời.
“Tạ Kiều, tôi có thai rồi.” Nhậm Tư Vũ nói như phải hạ quyết tâm cao, “Tôi và cậu, lần này cần phải lựa chọn, cần phải có câu trả lời rõ ràng.”
“Dương Trừng biết chưa?” Tôi có chút hoang mang, chuyện này chưa xảy ra giữa tôi và Dương Trừng, là chuyện tôi không bao giờ nghĩ đến.
“Biết.” Nhậm Tư Vũ cụp mắt, một lúc lâu sau mới nói tiếp: “Anh ấy bảo tôi bỏ đứa bé, vì vậy chúng tôi mới cùng về nước.”
Tôi hít ngược một hơi khí lạnh buốt, Nhậm Tư Vũ gục xuống bàn khóc nức nở, “Tất cả bạn bè tôi đều rủa anh ấy khốn nạn, nói tôi nên đá anh ấy, nên tìm một người bạn trai mới và bắt đầu cuộc sống mới. Tôi cũng muốn làm thế lắm chứ! Nhưng tôi không làm được! Đúng, tôi yêu anh ấy điên cuồng, yêu không cần nguyên tắc, biết rõ anh ấy có bạn gái vẫn cam tâm tình nguyện làm người thứ ba, bị làm cho to bụng rồi còn đến tìm bạn gái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-nien-thieu/2180536/quyen-2-chuong-7-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.