Tôi dựa người vào cửa xe, không nhịn được bật cười.
Vương Oánh xuống máy bay, không kịp về nhà, chẳng gục vì khác múi giờ, Tần Xuyên lái xe đến đón cô ấy ở sân bay đưa thẳng đến chỗ tôi.
“Tạ Kiều, cậu không thể chia tay với Dương Trừng!” Vương Oánh nói chắc như đinh đóng cột.
“Bọn mình đã chia tay rồi.”
“Mình biết, Dương Trừng gọi điện nói với mình luôn rồi. Nhưng các cậu không thể thế, tại sao nhất định phải chia tay, hai người đang rất ổn mà? Đã bao năm thế rồi…”
Vương Oánh nói rất nhiều, tôi đành phải ngắt lời: “Vương Oánh, giữa bọn mình không còn tình cảm nữa.”
“Tình cảm?” Vương Oánh kinh ngạc nhìn tôi, “Tạ Kiều, cậu nghĩ gì thế? Dương Trừng nói với mình rằng, cậu ấy muốn kết hôn với cậu! Kết hôn đối với những người như bọn mình có ý nghĩa thế nào cậu hiểu được không hả? Cậu ấy đã mở toang toàn bộ thế giới của mình ra với cậu đấy! Như thế lẽ nào không phải tình cảm? Cậu có biết bao nhiêu cô gái xếp hàng muốn lấy Dương Trừng không? Kết hôn với cậu ta nhất định sẽ thay đổi mọi thứ nơi cậu, thay đổi mọi chuyện trong tương lai của cậu. Hơn nữa, Dương Trừng còn tình nguyện! Cậu ấy tình nguyện ở bên cậu cả đời!”
“Em không thể nói thế được, Dương Trừng tình nguyện là chuyện của cậu ta, không chừng Tạ Kiều lại không muốn thay đổi cuộc sống của mình theo những người như bọn em thì sao.” Tần Xuyên đột nhiên nói xen vào.
“Tần Xuyên, anh nói gì thế?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-nien-thieu/2180535/quyen-2-chuong-7-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.