Rời khỏi Dương Trừng, tôi cũng không biết kênh mà mình phụ trách tiếp theo sẽ phát tiết mục gì, và sẽ có kết cục ra sao nữa.
Dù chia tay nhưng tôi không buồn, thời gian ấy Tần Xuyên ngày nào cũng đến tìm tôi, cậu ấy lo tôi ở một mình rồi nghĩ linh tinh, thế là đưa tôi đi hát, đi shopping với tôi, cùng tôi trông cửa hàng, hoặc chỉ đơn giản ăn ăn uống uống.
Hằng ngày hễ bước ra khỏi cổng tòa soạn là nhìn thấy cậu ấy. Chị Trương trong tòa soạn còn đặt biệt danh cho Tần Xuyên là “Anh chàng A4.”
Tần Xuyên đã bán chiếc Buick mua hồi đầu, và chiếc A4 màu trắng mới mua cũng là tiền cậu ấy tự kiếm. Chị Tần Thiến về Bắc Kinh xong thì đi theo chú Tần, chị ấy tiếp quản trung tâm bán đồ nội thất lớn của gia đình ở Bắc Tứ Hoàn. Tần Xuyên bàn với chị gái đưa cửa hàng bán đồ Tây của Đại Long vào đó. Người nhà họ Tần tính cách nóng nảy, nhưng khi đã nói đến chuyện làm ăn lại rất nghiêm túc. Chị Tần Thiến căn cứ vào những yếu tố như diện tích của cửa hàng, lưu lượng khách hàng, thói quen tiêu dùng, khả năng mua sắm… để tính toán vị trí và độ lớn nhỏ của cửa hàng, đồng thời, nâng cấp cửa hàng của Đại Long thành một cửa hàng bánh ngọt và một cửa hàng bán đồ ăn nhanh. Đại Long và Tần Xuyên nghiên cứu thay đổi thực đơn, đưa thêm vào đó những món ăn vặt dành cho trẻ em của các nước khác nhau và chọn những loại trà sữa cà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-nien-thieu/2180532/quyen-2-chuong-7-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.