Tôi chẳng qua chỉ là một cô gái như thế thôi, tôi chẳng qua là muốn kết hôn với một người giống như mình thôi, và tôi cũng sẽ sống một cuộc đời như thế mà thôi.
Dù rất buồn chán, luôn cảm thấy mình không nên sống trên thế giới này với tâm thế như vậy, nhưng hiện thực lại chẳng chừa cho tôi một lối ra.
Thời gian ấy tôi và Tần Xuyên gặp nhau rất ít, cho dù cậu ấy có đỗ chiếc A4 ngay cổng tòa soạn cũng chẳng thể đón được tôi, tôi luôn nói đã hẹn đi ăn cơm với người khác rồi. Sau khi biết tôi đi xem mặt thì Tần Xuyên vô cùng dè bỉu, quả thật đã làm khó cho cậu ấy khi phải nghĩ ra bao nhiêu từ ngữ lắt léo quanh co để chế giễu tôi và chê bôi những đối tượng xem mặt của tôi. Mỗi lần tôi thất bại đều khiến cậu ấy cười rất sung sướng, còn nếu tôi có ý định hẹn gặp ai đó lần sau, cậu ta sẽ hỏi han cặn kẽ, chỉ thiếu nước đi nghe ngóng những chuyện xảy ra từ thời tiểu học của người kia nữa mà thôi.
Cuộc hẹn của tôi với một kỹ sư của công ty CHD bị Tần Xuyên phá ngang. Ngày hôm đó chúng tôi ăn cơm ở Thính Hải Đinh trên đường Hậu Hải, tôi thấy anh chàng kỹ sư này không tệ, ngoại hình không đẹp trai, tính tình hơi ù lì nhưng ít ra cũng không khiến tôi khó chịu. Theo lời mẹ tôi thì, không phải bạn học không phải bạn bè, hai người xa lạ gặp nhau ngay lập tức có thể thích nhau được bao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-nien-thieu/2180529/quyen-2-chuong-7-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.