“Chị…” Tiểu Du gọi khẽ.
“Làm gì thế? Lại thông báo cho người khác biết chuyện chị đi Miên Dương rồi phải không?” Tôi lạnh như băng.
“Không không không!” Tiểu Du lắc đầu nguầy nguậy, “Lần này đảm bảo bí mật.”
“Cậu ta hối lộ em cái gì? Mà sao em nhiều chuyện thế!”
“…Anh Tần Xuyên hứa sẽ tặng em Garage Kit mới nhất…”
“Thật muốn cho em đi luôn!”
“Chị! Chuyện này không thể trách em được!” Tiểu Du liều mạng giải thích: “Sao em lại chủ động nói với anh ấy chứ? Là anh ấy đến hỏi em, hỏi chị gần đây hẹn hò với những người như thế nào, gặp ai nhiều nhất, buổi tối thường ăn cơm ở đâu.”
“Thế là em khai hết?”
“Em thấy anh ấy quan tâm chị mà…”
“Quan tâm cái mông!”
“Thật, chị! Em nói cho chị biết, theo quan sát của em, anh Tần Xuyên chắc chắn là thích chị! Anh ấy sợ chị đi xem mặt rồi lấy người khác, vì thế mới ủy quyền cho em giám sát chị!”
“Còn giám sát!” Tôi ngửa cổ lên trời bất lực, “Cậu ta có bạn gái rồi em hiểu không hả? Cho em hay, nếu em còn loanh quanh với cậu ta chị sẽ nói với bố mẹ chuyện em và anh chàng lớp trưởng yêu sớm.”
“Tạ Kiều!”
“Tạ Du!”
“Em mặc kệ chị! Tùy chị muốn thế nào thì thế! Đồ nhát gan! Bỏ lỡ anh Tần Xuyên chị sẽ hối hận cả đời!”
“Như thế là tốt nhất!”
Tiểu Du đập cửa bỏ đi, tôi đóng vali lại nằm vật ra giường. Trần nhà trong căn phòng cũ trắng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-nien-thieu/2180526/quyen-2-chuong-7-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.