Hai năm nay họ bắt đầu mệt mỏi, chị Tần Thiến nói, chị ấy là người thích sự rực rỡ, thích ánh sáng mặt trời xán lạn, thích màu vàng lấp lánh, thích tất cả những thứ phát ra ánh sáng, bởi vì đó chính là bờ bên kia cuộc sống của chị ấy. Nhưng nghề chị ấy làm lại phải dựa vào quan hệ, ban đầu Đàm Huy bảo tiền cũng có lúc dùng hết, quan hệ cũng thế, có lúc cạn kiệt, có qua có lại, mọi người cùng tiến về phía trước. Nhưng thật ra, chẳng ai có thể tùy tiện mà dừng lại, tiền có thể vay có thể trả, nhưng đã nợ ân tình người ta làm sao trả? Đàm Huy phải cố gắng rất nhiều mới có thể buông tay khỏi Kim Cương Trì, do Tào Tượng Nhi tiếp quản, đây cũng chính là lý do khiến họ không tránh khỏi có liên quan tới vụ án của Tào Tượng Nhi.
Ti-vi đang nói đến một vụ án gây chết người của Tào Tượng Nhi, chị Tần Thiến hừ một tiếng rồi cười, thấy chưa, con người rất phức tạp, ông ta giúp bọn chị nhưng cũng hại người khác. Xét cho cùng Tào Tượng Nhi cũng quá trớn rồi, muốn đạp phanh xe mà phanh không nổi, trước kia hoành tráng là thế, giờ thì nhếch nhác, giậu đổ bìm leo.
“Chị Tần Thiến, chị sẽ không sao chứ?” Tôi không mấy hiểu những điều chị ấy nói, tôi chỉ đang vô cùng lo lắng cho người bạn thời thơ ấu của mình.
Chị Tần Thiến vòng tay khoác vai tôi, “Không sao Kiều Kiều, ít nhất thì lúc này chị vẫn còn ngồi ở đây nói chuyện với hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tung-nien-thieu/2180539/quyen-2-chuong-7-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.