Công lực của Tiêu Húc thâm hậu hơn nhiều với Tưởng Tuấn, nhưng y bịthương nghiêm trọng, lúc này vẫn chưa tỉnh dậy. Nhưng trên mặt màu xanhđen đã biến mất, chỉ còn hơi tái. Đoàn Phi vẫn chưa khôi phục lại, không dám lập tức tiếp tục cứu người, hắn vẫn lắc lắc tay nói:
- Tênkhám nghiệm tử thi kia quả nhiên ác độc, y trong kế có kế, tập kích bọnHoa Minh làm mất đi khả năng chiến đấu của họ. Sau đó còn cố tình dùngđộc công tiếp tục làm suy yêu chúng ta.
Tô Dung đột nhiên xoay người lưng lại Đoàn Phi, xấu hổ nói:
- Mục tiêu tiếp của gã là người. Tất nhiên phải nghĩ mọi cách làm suy yếu các lực lượng bên cạnh người. Còn muốn đả kích niềm tin của người,người có thể kiềm chế một chút được không? Khó coi chết đi được.
Đoàn Phi sững sờ nói:
- Ta làm sao? Hắn ngạc nhiên cúi đầu nhìn lại mình, phát hiện bên dướimình tự nhiên dựng lên một cái lều cao cao, Đoàn Phi mặt vẫn nóng bừng,lập tức kéo y phục che lại, miệng lắp bắp nói:
- Ta… không liên quan đến chuyện của ta. Chất độc sau khi vào người vừa đau vừa tê dại. Người không tự chủ được.
Tô Dung gắt giọng:
- Được rồi, đừng giải thích nữa.
Đoàn Phi cười ha hả, nhìn bóng lưng của Tô Dung, đột nhiên có chút kích động, chỉ nghe Tô Dung nói:
- Đoàn Phi, người tin tiểu nữ không?
Đây là lần đầu Tô Dung xưng hô với hắn như vậy, Đoàn Phi sững sờ, nói:
- Muội là người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tuan-thu-dai-minh/1965530/quyen-3-chuong-232.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.