Lương Cảnh Hàn cũng nhìn cô một lúc thật lâu, ánh mắt thâm trầm như đá ngầm chìm dưới đáy biển. Lát sau, nhàn nhạt nói:
“Ngủ đi.” Dứt lời đứng lên, tắt đèn, sau đó cũng từ từ nằm xuống ghế.
Sáng hôm sau, lúc Hà Triết và y tá đi đến thăm khám, gõ cửa, bước vào phòng, nhìn vẻ mặt khó xử của Lê Yên, rồi dời mắt nhìn về phía giường bệnh, không thấy người, lại hạ tầm mắt, nhìn thấy đồng chí Lam Anh nằm trên mặt đất, tư thế nghiêm chỉnh thẳng người, trùm chăn kín đầu, thở đều đều, hiển nhiên là đang ngủ, nhất thời khóe mắt giật dữ dội.
Hà Triết và Lam Anh về cơ bản thì có thể coi như người một nhà, còn về nâng cao thì không chút quan hệ. Anh biết cô trợ lý này rất sợ Lam Anh, có cầm dao kề vào cổ cũng không dám gọi cô dậy.
Anh bước đến cửa sổ, kéo màn che, ánh mặt trời chiếu sáng cả gian phòng, sau đó xoay người đi đến chỗ cô, ngồi xổm xuống, vươn tay kéo chăn khỏi mặt người đang say ngủ.
Lam Anh bị ánh mặt trời làm chói mắt, cô cau mày, nhăn nhó, sau đó theo thói quen lật người để ngủ tiếp, cơn đau truyền đến khiến cô hít một hơi, không nhịn được kêu lên một tiếng, rốt cuộc tỉnh ngủ.
Thấy cô đã tỉnh ngủ, anh đứng dậy, xoay người đến chỗ Lê Yên lúc này đang trợn mắt há mồm, đứng chết trân bất động, anh mỉm cười, nhẹ giọng nói:
“Lát nữa tôi sẽ trở lại.” Dứt lời bước ra khỏi phòng, cô y tá mỉm cười, gật đầu với Lê Yên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-tac-gia-thanh-nu-phu/68089/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.