Không nằm ngoài kế hoạch, mấy ngày sau trong cung truyền tới thánhchỉ, ban thưởng cho Bắc An vương và vương phi một biệt viện. Nói rằng đó là nơi hoàng thượng mời Bắc An vương ở lại Lan Lăng chơi.
Thứ nhất là bù đắp lại sự thiếu xót lúc trước, thứ hai là Nhã quý phi rất thích Bắc An vương phi nên muốn nàng tiến cung bồi chuyện vài ngày.
Giam lỏng!
Cảnh Dạ Lan biết thâm ý của những việc làm này, chỉ có hai chữ đó.Nàng đã sớm cảnh báo Hoa Thanh Nhã đừng làm bất cứ hành động gì nhưngthật ra nàng ta cũng rất dũng cảm.
Nhìn thánh chỉ trong tay nội thị quan, trước khi Hiên Viên Khanh Trần kịp phản ứng thì Cảnh Dạ Lan đã đứng lên tiếp nhận:
- Làm phiền về nói với Quý phi nương nương, ta muốn chuẩnbị vài thứ, sáng mai sẽ tiến cung. Mong người chờ một lát. – vẻ mặt nàng tươi như hoa, giọng nói ôn hòa có lễ. Nội thị quan cũng tươi cười, cúiđầu khom lưng rời đi.
Đao đặt trên cổ, không thể không đi nhưng thực ra nàng rất muốn nhìn xem Hoa Thanh Nhã định làm trò xiếc gì.
- Ta không cho phép! – Hiên Viên Khanh Trần giật thánh chỉtrong tay nàng vứt đi, cúi người bưng lấy hai má nàng. Đương nhiên không được, rõ ràng là Hoa Thanh Nhã muốn giữ chân Cảnh Dạ Lan để ngăn cảnhắn.
Ngón tay thon dài của hắn nhẹ nhàng vuốt ve hai má nàng; Cảnh Dạ Lanbất giác vươn tay xoa xoa mu bàn tay Hiên Viên Khanh Trần. Không biếtbắt đầu từ khi nào nàng rất thích cảm giác này. Ánh mắt nàng khẽ nhíulại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583315/chuong-269.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.