Trong mắt Vô Ngân như di động quang băng, xuyên suốt nhìn thấu tất cả.
- Vương phi, từ khi ngươi xuất hiện, đối với mọi chuyện từtrước tới nay hẳn ngươi là người rõ nhất. Tuy nói hôm nay hắn biến thành như vậy căn nguyên là do chuyện xưa nhưng chẳng lẽ hắn mất mạng thìngươi mới cam tâm sao?
Cảnh Dạ Lan nhìn chăm chú Hiên Viên Khanh Trần, hàng mày khẽ giãn ra, đối diện Vô Ngân:
- Đúng là ta đã nghĩ hắn chết mới tốt nhưng hiện tại chưa cần! – dần dần ngữ điệu run lên.
- Tuy ta không rõ thực ra ngươi và hắn còn định dây dưa tới mức nào nhưng vương phi, một khi ngươi thật sự không thể tha thứ chohắn thì hãy làm cho hắn chết tâm. Người này nếu bây giờ may mắn sống sót thì hắn nhất định càng thêm kiên định với tâm mình hơn.
Khanh Trần và y có một điểm rất giống nhau, họ chẳng bao giờ trả giákhông công, một khi thấy được cái gì tốt thì sẽ tận lực gạt bỏ mọichương ngại vật phía trước mà đoạt lấy.
Nhất là lúc này đây, hắn đã trả giác quá thê thảm, nhận lại được thìquá ít ỏi, chỉ sợ không thể quay đầu lại nữa… Vô Ngân bất đắc dĩ thởdài, vẻ mặt ẩn hiện một chút tình tự. Thế mà hắn dám bức mình tới tuyệtcảnh này!
Đi tới bên cạnh Hiên Viên Khanh Trần, Vô Ngân cẩn thận xem xét châmtrên người hắn, đã dò được hơi thở nhưng vẫn mỏng manh như trước. Y lấytừ trong ống tay áo ra một viên thuốc đưa cho nàng, tỉ mỉ nói cách uốngrồi dặn dò:
- Vương phi, ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583304/chuong-258.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.