Cảnh Dạ Lan liếc nhìn Vô Ngân, rồi ánh mắt cũng tập trung vào bênhông y. Vừa rồi tay y đụng vào chỗ đó, chắc là châm đã bắn trúng phầnhông.
Nàng cần chủy thủ, cẩn thận cắt mảnh vải phía sườn thắt lưng. Thờiđại này không có thuốc gây tê, nên không nghi ngờ việc muốn rạch miệngvết thương ra đối với người bị thương là một chuyện đau đớn vô cùng.
- Chờ lát nữa ngươi không được lộn xộn, bằng không tay tamà run thì ngộ sát ngươi cũng nên. – nói xong, nàng dùng mũi dao rạchmiệng vết thương của Vô Ngân.
Đây chính là ám khí mà nàng căn cứ vào việc nghiên cứu sách viết vềbinh khí cổ đại, lần đầu tiên sử dụng không ngờ lại một người lại biếnthành vật thí nghiệm.Namchâm trong túi gấm chính là thứ dùng để hút châm trong người y ra. Lúc này nàng rất tập trung, nếu có gì bất cẩn sẽ thất bại. Cánh tay rũ xuống của y khẽ nhúc nhích, đôi mắt nheo lại như đanglo lắng gì đó, trong óc suy nghĩ miên man.
- Được rồi. – sau một hồi chuyên chú, hai cục nam châmtrong tay Cảnh Dạ Lan có dính một cây châm mỏng như sợi tóc. – Giờ thìngươi không sao rồi.
- Nhờ phúc, đa tạ vương phi. – sau khi bên hông được lấychâm ra, y thử đề khí, đau đớn ban đầu đã tán đi. Trên mặt Vô Ngân chekín một lớp mồ hôi, song dáng vẽ vẫn tao nhã như trước cười với Cảnh DạLan.
- Tốt lắm, đi thôi! – Cảnh Dạ Lan còn chưa có thu dọn mấyđồ nghề lại mà vội kéo Vô Ngân đi. Chậm mất một khoảng thời gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583303/chuong-257.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.