Vô Ngân vỗ tay một cái, con ngươi hẹp dài nheo lại:
- Dĩ nhiên là không liên quan tới ta nhưng nó lại có quanhệ rất lớn với Khanh Trần. – y quay đầu nhìn Cảnh Dạ Lan, trong mắt cóchút ý vị nghiền ngẫm.
- Già mồm át lẽ phải, cứu mạng của hắn thì đương nhiên làcó liên quan lớn rồi! – nàng ngừng lại một chút rồi nói tiếp. – Ta không rảnh nói chuyện với ngươi nữa, ta hỏi ngươi, bây giờ ngươi có đi haykhông?! – khẩu khí Cảnh Dạ Lan trở nên cứng rắn.
- Không đi! – y hoàn toàn không thèm để ý tới sự uy hiếp của Cảnh Dạ Lan.
- Ngươi muốn nhìn hắn chết?! – nàng đề cao giọng. Vô Ngânlà người mà nàng nhìn không thấu nổi, trong thời điểm quan trọng thế này mà y vẫn cứ tùy ý dửng dưng.
- Nếu ta cứu hắn thì nói đi nói lại hắn vẫn vì chuyện củangươi mà xảy ra chuyện. Ngươi một ngày không muốn bên cạnh hắn, hắn mộtngày cũng không chịu tử bỏ! Ta cứu hắn một lần không thể cam đoan có thể cứu hắn nhiều lần, huống hồ ta luôn tôn trọng quyết định của hắn. Hắnmuốn tự tay làm chuyện gì ta cũng không ngăn cản. – Vô Ngân thản nhiênnói.
- Ngươi với hắn đúng là đồ điên! – Cảnh Dạ Lan thực sự làchưa bao giờ thấy một mối qua hệ bằng hữu nào kỳ quái như của Hiên ViênKhanh Trần và Vô Ngân.
- Đúng vậy, nếu không thì sao chúng ta có thể ở chung vớinhau nhiều năm như vậy. – y không tức giận, ngược lại còn cười cười,gương mặt giãn ra hớn hở nhìn Cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583302/chuong-256.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.