Hai bọn hắn đã không nghĩ tới đoạn cho đối phương một đường lui, liều chết lao vào nhau. Mỗi một chiêu đánh ra đều dùng hết sức lực, dĩ nhiên xuống tay cũng không lưu tình. Đúng lúc đó Cảnh Dạ Lan lại chen vàogiữa…
Trong nháy mắt ngắn ngủi, nếu ai là người buông tay trước thì chẳng khác nào bị kiếm khí của song phương đả thương chính mình.
Và, đúng lúc Hiên Viên Khanh Trần nhìn thấy A Cảnh gặp nguy hiểm đãvội vã triệt hồi kiếm khí. Vậy nên hắn mới có cơ hội ôm A Cảnh tránh xanguy hiểm; còn bộ dáng hiện tại của Hiên Viên Khanh Trần chính là dokiếm khí của hai bên gây thương tích nghiêm trọng.
- Vương gia, ngài nói gì đi chứ?! – nàng hoảng loạn. Lầntrước ở trong sơn cốc chật vật lắm nhưng cũng không khiếp sợ như lúcnày. Lần trước là “khổ nhục kế” nhưng còn lần này…
- Hắn triệt hồi kiếm khí nên tự thương hại tới bản thân! – Tô Vân Phong nói chi tiết. Hắn vẫn luôn là người chậm chân!
Ngu ngốc! Trong lòng nàng thầm mắng, ngực cũng bất tri bất giác cothắt đau đớn cùng cực, cơn đau đó từ từ tràn ra nhưng không có ý tán đi, ngược lại không ngừng chạy dọc khắp tứ chi bách hải nàng.
Cảnh Dạ Lan cố hết sức nâng hắn dậy, cũng may có Mặc Câu ở đây, phảinhanh nhanh trở về Vân vương phủ tìm Vô Ngân. Chỉ có y mới có khả năngcứu người lúc này.
- A Cảnh! – Tô Vân Phong đứng trước mặt nàng, dường như có ý ngăn cản đường đi của nàng.
- Vương gia, vừa rồi lời của ta đều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583301/chuong-255.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.