Hai người kia đã hạ quyết tâm sinh tử, ra tay đồng thời không nề hà,căn cản không nghĩ tới chuyện dừng tay, tung toàn bộ sát chiêu! Cảnh DạLan đột nhiên tới, điều này nằm ngoài dự kiến của họ, hai bên đều khôngthể khống chế chính mình dừng lại.
- A ~~~~! – Cảnh Dạ Lan đang đứng ở giữa hai người họ, mắtthấy sát khí vọt tới bên mình thì theo bản năng liền xoay người vội vãné tránh.
Hàn ý theo gió lạnh đập thẳng vào mặt nàng, càng vội thì động tác của nàng càng chậm đi.
Đôi mắt trừng mở to, thân thể khẽ rùng mình một cái, ngay sau đó đầuvai nàng được người ôm lấy, xoay tròn một vòng. Y bào máu trắng như xuân phong quất nhẹ vào mặt nàng, cánh tay giữ chặt lấy nàng, dùng thân mình che chở nàng khỏi sát khí bức người.
Tô Vân Phong!
Cảnh Dạ Lan ngưng mắt nhìn người bên cạnh, hàng mày nhăn chặt lạithành đoàn vì thấy nàng không bị gì mà dần dần giãn ra, trong mắt liêntục thay đổi biểu tình lo lắng cùng xin lỗi.
- A Cảnh, nàng không sao là tốt rồi! – hắn hạ giọng nói,miệng vết thương trên cánh tay ôm nàng vỡ toác, máu tươi trào ra.
Thấy vết thương, Cảnh Dạ Lan cả kinh, vội càng quay đầu nhìn bên kia. Hắn sao rồi? Khi ngoái đầu nhìn lại thì trong đáy mắt linh động củanàng lóe lên một mảnh kinh hãi.
- Ngươi làm sao vậy? – một khắc Cảnh Dạ Lan nhìn Hiên ViênKhanh Trần, như một phản xạ, nàng lập tức rời khỏi vòng tay Tô VânPhong, chạy vội về phía hắn.
Hắn vẫn đứng đó, mái tóc dài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583300/chuong-254.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.