Trong tĩnh lặng, người nằm trên giường phát ra một tiếng vang rất khó để nghe thấy rồi lập tức mọi thứ lại trở về tĩnh lặng như lúc ban đầu.
Vài ngày tiếp theo, Cảnh Dạ Lan đều theo lời chỉ dẫn của Vô Ngân giúp thi châm cho Hiên Viên Khanh Trần. Mặc dù Vô Ngân đã phối dược nhưngtrông Hiên Viên Khanh Trần vẫn không có mấy khởi sắc.
Mấy ngày liên tục nàng ngồi bên giường chăm nom hắn, cảm giác tronglòng càng ngày càng không đúng. Nhưng nàng vẫn cực lực phủ định sự thayđổi đó, chỉ có hàng mày nhăn chặt của nàng là vẫn không hề giãn ra.
- Vương phi, ngươi nên đi nghỉ ngơi một chút. – Vô Ngânnhìn vẻ mặt tiều tụy của nàng, khuyên bảo. Tuy ngoài miệng không nóinhưng nhìn bộ dáng và nét mặt lo lắng thì ai cũng đều có thể phát hiệnra.
- Ta vẫn ổn. – nàng hạ mí mắc, chuyên tâm rút châm ra rồicẩn thận giúp hắn rửa sạch sẽ vết thương trên người. Xong xuôi, nàngngồi xuống bên cạnh Hiên Viên Khanh Trần, cầm tay hắn đặt trong lòng bàn tay mình nhẹ nhàng xoa nắn. Không biết tới khi nào hắn mới tỉnh lại? Đó chính là điều mà Cảnh Dạ Lan quan tâm nhất hiện giờ, mấy chuyện khácđều không rảnh lo nghĩ.
Mặc dù trong phòng có ba người nhưng lại không nghe thấy một tiếng động nào, im lặng cứ như một nơi không người.
Cốc cốc cốc ~~~ tiếng gõ cửa vang lên kéo Cảnh Dạ Lan ra khỏi dòngsuy nghĩ. Nàng buông duy trướng xuống cẩn thận che khuất Hiên Viên Khanh Trần đi rồi mới đứng dậy mở cửa.
- Vương gia. – nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583305/chuong-259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.