Nhấc lên rèm trướng, trong không khí truyền tới một mùi hương thơm ngát khiến cho Cảnh Dạ Lan bật cười.
Thật là, không phải hoa sao? Cái gì mà thần thần bí bí chứ.
- Được rồi, còn không mau buông ra. – giọng điệu gắt gỏng nhưkhóe miệng bất giác cong lên một nụ cười. Tặng hoa kiểu này chỉ là mộthành động rất bình thương, dù ở cổ đại hay hiện đại đều thông dụng.
Cánh tay to lớn che mắt nàng dần dần buông ra, Cảnh Dạ Lan mở trònmắt; lúc tầm mắt hướng về phía trên giường thì sắc mặt nàng khẽ biến.
- Thích không? – cánh tay Hiên Viên Khanh Trần vươn ra ôm lấyeo nàng, cả người kề sát vào nàng. Liếc mắt thấy nàng đứng ngây ngốcnhịn không được bèn cúi đầu hôn nhẹ một cái lên má nàng. – Ha ha ~~ Tacố ý hái cho nàng đó.
Cảnh Dạ Lan tựa vào lòng hắn nhưng không có động tĩnh gì.
- Ơ, làm sao vậy? Không vui sao? – hắn khó hiểu nhìn người trong lòng mình.
- Cảnh Lan, nàng làm sao vậy?
- Này, nàng nói gì đi chứ?
Hô liên tục vài tiếng mà Cảnh Dạ Lan không có phản ứng khiến HiênViên Khanh Trần sốt hết cả ruột, hắn xoay người nàng lại đối diện vớimình:
- Dù gì thì sáng sớm ta đã đi ra ngoài hái chúng, nàng saongay cả… Cảnh Lan, nàng… – lời nói còn chưa dứt thì chợt ngưng bặt.Trong đôi mắt yêu dị của hắn hiện lên tia kinh hoảng.
Bàn tay nho nhỏ nâng lên nhẹ nhàng đặt trên trán hắn, giúp hắn lau đi vệt mồ hôi.
- Sáng sớm ngươi đi ra ngoài là vì chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583283/chuong-237.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.