Hiên Viên Khanh Trần sửng sốt, quen biết đã nhiều năm nhưng đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy Vô Ngân nói những lời này.
- Ta không còn là ta? – Hiên Viên Khanh Trần lặp lại ý VôNgân, ngược lại hắn gật đầu đồng tình. Đúng, hắn sớm đã không còn làchính mình nữa, vì hắn đã gặp nàng.
- Nếu là trước kia ta sẽ không nghi ngờ bất kỳ quyết định nàocủa ngươi, còn hiện tại thì mỗi một bước đi của ngươi đều có vướng bận,khó tránh khỏi sự sai lầm.
Vô Ngân nhìn chữ Hiên Viên Khanh Trần viết trên mặt cát, liếc mắtthoáng qua thì phát hiện nét chữ lưu loát sinh động như mây bay nướcchảy, khí thế bàng bạc so với trước đã có hơn một phần nhu tình.
Buông nhánh cây trong tay xuống, Hiên Viên Khanh Trần chậm rãi nói:
- Vô Ngân, từ nhỏ ta đã chiếm được tất cả những gì mình muốnrồi trong nháy mắt đã mất đi tất cả, ta hiểu được cảm giác tuyệt vọng là như thế nào. Nhìn người mình yêu thương nhất chết ngay trước mặt, đauđớn, khốn cùng, bất lực so với cái chết còn khó chịu hơn gấp bội. Chonên ta đã thề ta sẽ có lại tất cả những gì mình muốn.
- Cho nên ngươi kiên quyết không bỏ qua cho nàng, đúng không? – ánh mắt thâm thúy dõi tới phía doanh trướng của Cảnh Dạ Lan, trong đôimắt không chút gợn sóng sợ hãi kia ẩn hiện khởi động một thứ bất an vôhình.
Y biết Hiên Viên Khanh Trần vì nàng mà mê muội nhưng không thể đoánlại tới mức này, mọi chuyện đã hoàn toàn vượt ngoài dự kiến của y.
Sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583284/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.