Vô Ngân nghe xong thì nhếch miệng cười nhưng trong đôi mắt kia hoàn toàn không có lấy nửa điểm cười.
Nếu Khanh Trần chịu nghe lời y nói thì sẽ không có cục diện như ngàyhôm nay. Hoa Mị Nô không chết, y đương nhiên là mới biết nhưng điềukhông ngờ đó là nàng lấy thân phận của Cảnh công tử ở lại bên cạnh TôVân Phong và còn trở thành phụ tá được Tô Vân Phong sủng ái nhất.
Với tính cách của Hoa Mị Nô thì nàng hẳn sẽ không làm nhưng chuyệnnhư vậy, xem ra khi nàng rời khỏi Bắc An đã xảy ra chuyện gì đó rấtnghiêm trọng. Tuy rằng Khanh Trần có dùng bồ câu đưa thư báo với y không nói tới nguyên nhân nhưng y đã đoán được vài phần.
- Vương phi nói gì vậy, Khanh Trần vì người mà dính vào mộtphiền toái lớn, ngay cả ta cũng không có cách nào giải quyết được. – ybất đắc dĩ nói.
- Hắn vì ta, ta hiểu được nhưng còn ngươi thì vì cái gì? –Cảnh Dạ Lan nâng mắt lên, lạnh lùng nhìn Vô Ngân. Kế hoạch này thực sựxảo quyệt, tạm thời không nói tới chuyện Hiên Viên Khanh Trần ăn baonhiêu đau khổ nhưng trong một thời gian ngắn ngủi mà bố trí được hết mọi thứ chu toàn, thậm chí còn thuyết phục được Tô Vân Phong, đều là nhữngchuyện không dễ thực hiện được.
- A… – Vô Ngân bày ra một bộ suy tư hơn nửa ngày, tiện đàhướng một nụ cười thật sâu về phía Cảnh Dạ Lan. – Ta là vì Khanh Trần.Lý do này không biết có vừa lòng với vương phi không?
Vì Khanh Trần?
Cảnh Dạ Lan khẽ gật đầu,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583282/chuong-236.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.