Một tiếng Mị Nô làm cho lòng Cảnh Dạ Lanđộng, mày hơi nhướng lên. Cái tên này đã lâu không có người nào gọi tới, thời khắc nàng quyết định rời khỏi Hiên Viên Khanh Trần thì đã quyếtđịnh quên đi nó.
- Vương gia, Hoa Mị Nô đã chết rồi, người cần gì phải nhắc lại. – nàng thản nhiên nói.
- Nàng còn nhớ rõ những lời mà nàng nói với ta không? – Tô Vân Phong từ từ hỏi. Đúng vậy, Hoa Mị Nô đã chết, nữ nhân trước mắt nàychính là người mới sống lại – A Cảnh.
- Vương gia muốn nói tới câu gì?
Tô Vân Phong yên lặng không nói, lấy từ trong ống tay áo ra một thứrồi đưa tới trước mặt Cảnh Dạ Lan. Một thanh trủy thủ nhỏ gọn sắc bénnằm trong tay hắn, trên lưỡi đao còn dính lại vết máu đã khô cứng thâmđen, ẩn hiện có đốm màu lục.
Cảnh Dạ Lan giật mình, bật thốt:
- Vương gia vẫn còn giữ? – nàng làm sao quên được thứ này, nósuýt chút nữa đã cướp đi tính mạng của nàng nhưng nàng không ngờ là TôVân Phong còn giữ nó.
- Đúng vậy, ta vẫn còn giữ. – Tô Vân Phong cười chua sót, cúiđầu nhìn xuống. Hắn và nàng ở chung gần nửa năm trời cho tới tận bây giờ e chỉ có thứ này là giữ lại được.
Không muốn mắc thêm một sai lầm nào, hắn âm thầm nhớ tới nàng và nàng không biết hắn đã vượt qua những ngày tháng đó như thế nào. Mạng củanàng như sợi chỉ mành, hắn đã mời hết tất cả danh y trong Lan Lăng, ngay cả ngự y trong hoàng cung cũng kéo đến chẩn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583281/chuong-235.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.