Cơ hội?
Tô Vân Phong không nói gì rồi đột nhiên cười:
- Vô Ngân, cơ hội mà ngươi nói nên tặng cho Hiên Viên Khanh Trần đi.
Con ngươi tú lệ của Vô Ngân giơ lên, ý cười nhạt tràn ra:
- Thì sao chứ, cũng là vì Bắc An vương và cũng là vì vương gia ngài. – y phủi bụi đất trên trường bào, không chủ ý nói. – Nếu mọichuyện đã thế này thì vương gia cũng nên nghĩ tới những điều tích cực,chứ không nên nghĩ cái gì cũng là bất biến.
- Hách Liên Quyền chết trên đất Lan Lăng ta, trách nhiệm nàyquá lớn, không phải một mình bổn vương có thể quyết định được.
- Cho nên ta mới thay vương gia giết hết những người Tây Sở do Hách Liên Quyền mang theo, không cho chúng một đường lui về để báochuyện Hách Liên Quyền thôi. – Vô Ngân nói rồi đứng lên. – Dù sao thìcũng nên cùng nhau mai táng cho bọn chúng. – y mỉm cười nói cách xử lýngười chết mà giống như đang nói tới một chuyện thường tình vậy.
Nói xong, y nhìn Tô Vân Phong còn đang suy nghĩ miên man, ý cườinhiễm rộng đến khóe mắt. Xem ra y đã gặp được một kẻ thông minh, mới chỉ nghe vài lời của y mà hắn đã hiểu được ý tứ. Ngược lại… Y phiêu mắtliếc nhìn võ tướng bên cạnh.
- Vô Ngân, Tây Sở vương không phải là người thường, nói làm là làm được. Chẳng lẽ mọi chuyện đơn giản như ngươi nói hả? – Ngô thốnglĩnh nhìn y bằng ánh mắt khinh thường, trong lòng nổi giận.
Chinh chiến sa trường nhiều năm, người chết trong tay hắn cũng khôngít
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tu-phi-ta-vuong/1583280/chuong-234.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.